"Minh Châu?" Chiến Mặc Thần có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng trở lại như thường.
"Vâng." Cố Minh Châu cười nũng nịu, âm thanh ngọt ngào thêm phần hờn mát, "Em thấy anh đi ra ngoài bèn theo anh, không ngờ rằng em gái lại gây chuyện. Mặc Thần, cảm ơn anh, anh đối với em thật tốt, người nhà em khiến cho anh vất vả rồi."
Chỉ một câu nói, biến thành Cố Minh Châu dũng cảm đứng ra vì Chiến Mặc Thần, nói như thể đang suy nghĩ cho cô, tiện thể bôi đen Cố Phi Yên.
Thật sự không biết xấu hổ.
Du Diễm Phong xem thường cười giễu, loại phụ nữ nói lời trong lời, anh ta gặp nhiều rồi.
"Minh Châu, người phụ nữ này ác độc như vậy, em còn bảo hộ cô ta làm gì?" Kỳ Viễn Bạch phẫn nộ lên tiếng, tức giận nhìn Cố Phi Yên, "Cô ta vẫn luôn đâm chọc em, bắt nạt em, em không nên quan tâm đến sống chết của cô ta!”
Cố Minh Châu lắc lắc đầu với Kỳ Viễn Bạch, hướng đến Du Diễm Phong, khéo léo nói, "Du thiếu, chuyện hôm nay do em gái nhỏ nhà tôi không hiểu chuyện, anh đại nhân đại lượng đừng tính toán với em ấy, nể mặt tôi được không? Ngày khác tôi tặng anh hậu lễ, coi như bồi tội."
Trong lời lẽ và cách ăn nói, cô ta là người chị tốt bụng đang giải quyết cục diện rối rắm giúp em mình.
"Ông đây thiếu cô một phần lễ? Thứ ông thiếu là nữ nhân!" Nghiêng người câu lên ý cười, Du Diễm Phong bước đến trước mặt Cố Phi Yên, đẩy cô vào ngực mình, không cho phép kháng cự, nhướn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-yeu-ba-dao/3949217/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.