- Tôi tên là Harold. Harold Mars
" Harold Mars..."
" Mars?"
Vô lý!
- Harold... Mars... _ Tôi kinh hãi đọc lại tên anh
- Phải Jessica Mars, tôi chính là anh trai của em.
Cái cảm giác này là sao? Tại sao tôi lại đau đớn như thế? - Anh trai? Tôi.. em chưa bao giờ nghe mẹ nói về anh.
Harold nổ máy trầm lặng, còn tôi vẫn không hết hoang mang tột độ.
- Mẹ... không nói... sao?_ Giọng điệu anh trở nên lạnh tanh
- Anh là anh trai em? Vậy 14 năm qua anh đã ở đâu?
Hàng ngàn câu hỏi trong đầu tôi, mẹ tôi rốt cuộc đã giấu tôi những gì và ông anh trai này là như thế nào?
Hôm nay cả đống chuyện xảy ra cái gì mà bị bắt cóc rồi mẹ bị tên điên khùng nào đó phóng lửa rồi đột nhiên xuất hiện anh trai.
- Anh đừng nói là ở với...
- Chúng ta đến nơi rồi!
Chưa kịp để tôi thốt lên từ "cha" thì anh đã dừng xe lại.
- Hôm nay chúng ta sẽ nghỉ tạm ở đây?
Tôi mở cửa ra và nhận ra đây là một khách sạn 6 sao sầm uất!! Nghỉ... nghỉ tạm sao?
Cái sự nhộn nhịp ở đây làm tôi thấy chán ghét nhưng đồng thời cũng khá ngại ngùng bởi vì ở đây họ ăn mặc lộng lẫy, còn đồ tôi như đang trở về sau cuộc chiến dù nó đồng nghĩa như vậy
Tôi bám theo Harold khi anh đi vào bên trong đến quầy tiếp tân.
Người tiếp tân nở một nụ cười khi gặp khách.
- Chào buổi tối thưa ngài, ngài đã đặt phòng chưa ạ?
- Tôi cần gặp giám đốc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-toi-la-ke-sat-nhan-hang-loat/4604667/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.