Chúng tôi rời khỏi hải yến lâu, tiểu đệ của chung thúc cung kính đưa cho chúng tôi chìa khoá. Anh tôi cầm chìa khoá, nhướn mày với một nụ cười:” Chung thúc, thúc đây là có ý gì?”
Chìa khóa xe trong tay anh không phải là chiếc xe địa hình thời trung cổ trong nhà chúng tôi, mà là một chiếc Land Rover hoàn toàn mới.
” Các ngươi muốn đi thạch tuyền mương tân thôn, lại còn phải đến công trường giúp ta xem phong thủy. Đi lại vất vả, đưa cho ngươi một chiếc để tiện đường đi lại.” Chung thúc mỉm cười.
Một chiếc xe đắt tiền như vậy mà chỉ để cho chúng tôi đi lại cho thuận tiện thôi sao? Tôi bí mật lắc đầu với anh tôi, ý bảo đừng nhận.
Nam nhân trời sinh thích xe, anh tôi cũng vậy, động tâm nói:” được, tôi mượn đi mấy ngày”.
” Anh nhận làm gì”. Tôi lầm bầm:” cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn. Nếu muốn đổi xe, hãy tự mua, không phải chúng ta không có tiền”
” Chúng ta làm gì có nhiều tiền, tiền chúng ta dùng để làm gì? Bố ở viện còn không biết phải sử dụng bao nhiêu tiền đâu, sao có thể lãng phí. Vừa hay em nói chiếc xe của nhà làm em không thoải mái, nay đổi sang chiếc khác thoải mái hơn. Dùng trong thời gian này, sau đó mang xe trả cho họ.”
Tôi gật đầu, anh tôi đưa tay ra xoa xoa đầu tôi, nói: ” Tiểu kiều, đừng mang bộ dáng u sầu cả ngày, chồng quỷ của e cùng chúng ta ba quan điểm không giống nhau. Không nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-toi-la-diem-vuong/2846480/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.