“Thật sự không có?” Vừa nãy tôi cảm thấy có thứ gì đó xẹt qua tay tôi, hơn nữa la bàn sẽ không sai.
Tiểu quỷ sai nét mặt lo lắng nói: “Tiểu nương nương, người có thể thấy chúng tôi, thì người có thể thấy quỷ … Nhưng ở đây quá lớn … Và không có con quỷ nào cả”.
Tôi quay đầu lại nhìn anh trai mình. Anh tôi đang nhìn xuống các dụng cụ tra tấn và làm hồ sơ trong cuốn sách nhỏ. Anh dường như không cảm thấy bất kỳ sự bất thường nào.
“Phiền các ngươi một chuyến về tay không rồi, đi về trước đi.” Tôi mỉm cười xin lỗi.
Hai tiểu quỷ sai hướng tôi cười một cái rồi biến mất.
Anh tôi làm một bản hồ sơ và ra hiệu cho tôi lên nói chuyện.
Chúng tôi tiếp tục che cửa động bằng một tấm gỗ, sau đó dán Trấn hồn phù. Anh tôi làm một cái gò nhỏ, rồi cắm ba nén nhang màu đỏ.
Làn khói nhẹ cuộn tròn thẳng tắp, đợi thật lâu cũng không gặp điều gì bất thường.
“Thế nào rồi? Hai người có thấy gì không?” Lão lưu lo lắng hỏi.
Anh tôi mở cuốn sách nhỏ của mình: ” bên trong có chảo dầu, cọc gỗ, cối xay đá, móc sắt … Trước đó vài người chết như thế nào, chúng tôi cần đối chiếu một chút, trước tiên cũng nên dự phòng.”
Lão Lưu sợ hãi bởi giọng điệu thoải mái của anh tôi, hai người chết và một người bị thương. Anh ta sao còn có tâm trạng đối chiếu một chút?!
Tôi xem trong cuốn sách nhỏ kia, anh tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-toi-la-diem-vuong/2846441/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.