Hôm nay là ngày giỗ của bà Tư- mẹ của bà Thu. Vợ chồng bà Thu bận nên bảo mấy đứa con thay mình về quê, cũng để cho tụi nó nhớ đến bên ngoại. Đứa con gái cả bảo đã đăng kí cuộc thi gì gì đó ở trường, mà mai bắt đầu rồi nên phải cùng bạn chuẩn bị. Thế nên chỉ có 2 đứa con trai của bà bắt taxi về quê. Một đứa mới 15 tuổi không lái xe được, một đứa thì 18 tuổi nhưng.... đầu óc như đứa trẻ 5 tuổi ấy.
Do lúc bà Thu mang thai con thứ 2, bị ốm một trận, trận ốm ấy như muốn mang cả tính mạng hai mẹ con bà đi luôn. Sau hơn 1 tháng ngày ngày dùng thuốc điều trị trong bệnh viện thì cũng khỏi. Sinh con ra cũng vô cùng bình thường, thậm chí còn dễ nhìn hơn chị gái trước. Bà Thu lấy làm mừng lắm.
Nhưng nào ngờ 3 tuổi đứa con thứ hai của bà vẫn chưa biết nói. Tuy vậy nhưng lại rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Nghịch ngợm nhưng sẽ tự biết dọn dẹp.
Đến khi lên 5 mới nói được, vợ chồng bà Thu thuê gia sư dạy riêng từ ấy. Bao nhiêu năm qua đi, con trai của bà vẫn vậy, vẫn là một đứa trẻ ngoan ngoãn....
Hôm nay vốn không định để con trai thứ hai về quê nhưng nó nói lâu rồi chưa gặp ông ngoại, muốn gặp ông ngoại rồi cứ theo sau năn nỉ bà. Nên bà đành đồng ý. Nhưng với điều kiện là phải đi theo thằng Khánh.
Thế là cả quãng đường dài gần 30 cây số Khôi hoàn toàn đi cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ngoc-dang-yeu/2707730/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.