Ba người ngồi trong phòng khách nhìn nhau, mỗi người một chỗ, Khánh ngồi ở một ghế đơn, Khôi với Trúc thì cũng ngồi ở ghế dài nhưng ở hai đầu ghế. Người này liếc người kia, người kia lại liếc người nọ. Khôi nhìn Trúc, lúc lúc lại nhìn Khánh. Chợt anh thấy Khánh cứ nhìn Trúc với ánh mắt sao sao ấy nên bèn nói:
" Khánh nhìn gì thế? Trúc làm sao hả?"
Khánh nhìn Trúc, ánh mắt nheo lại. Cái người này chỉ là trông cũng khá dễ nhìn, người không cao mà cũng gan dạ phết đấy. Một mình mà dám đối đầu với hai tên kia. Tóm lại là ấn tượng của cậu với người này không xấu, nếu gặp trên trường có khi cậu tán rồi cũng nên. Nhưng mà người anh ngốc của cậu gọi đây là vợ!!! Không thể ra tay cướp vợ của anh được
" Không có gì. Chỉ là chưa quen nên nhìn nhiều chút thôi " Khánh quay đi
" À quên, điện thoại của anh vẫn còn ở chỗ tôi này. Trả cho anh. "
Khánh vừa nói vừa móc điện thoại từ trong túi ra đưa cho Khôi. Khôi lấy lại đồ thì hí hửng cười, bấm bấm trên màn hình rồi nhích người về đầu bên kia ghế đưa cho Trúc:
" Vợ nhập đi. Số điện thoại của vợ ấy."
Trên màn hình là danh bạ điện thoại, là nơi để lưu số di động mới vào máy.
Trúc đang xem phim nghe tiếng gọi thì quay sang, nhìn Khôi, Khôi chớp chớp đôi mắt nhìn cô.
" Đợi chút nữa đi, đang đoạn cao trào rồi. Chờ một chút thì tôi cho anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ngoc-dang-yeu/2707721/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.