Màn đêm dần buông xuống.
Ơ trong phòng, chiếc đền ngủ mờ ảo được gắn trên bức tường trắng.
“Mẹ, ngày mai còn muốn uống canh chim bồ câu, được không ạ?”
“Không được đâu, hôm nay còn bị bệnh như thế, bác sĩ đã dặn là về phải ăn những đồ thanh đạm, đợi mấy hôm nữa khỏe rồi, mẹ sẽ lại nấu cho con nhé, nhưng mà cũng không được uống nhiều đâu.”
“Con biết rồi ạ! Mẹ, chúc mẹ ngủ ngon.”
Cậu bé vừa tắm xong trên người vẫn còn tỏa ra mùi thơm vị táo của sữa tắm, sau khi ngáp ngủ, nũng nịu nói với mẹ.
Tần Tô khẽ mỉm cười, quay người lại nhẹ hôn lên trán của con trai, “chúc ngủ ngon, con trai của mẹ.”
Cẩn thận đắp lại chăn lên người cho con, cô lặng lẽ ngắm nhìn cậu bé từ từ chìm sâu vào trong giấc ngủ, không còn phải duy trì điều gì nữa, khuôn mặt cô dần dần cuốn vào trong những gam màu phức tạp.
Là áy náy.
Sáu năm trước, cô dùng bụng bầu để ép lấy tình cảm chân thành của Tư Đồ Thận, có được sự ủng hộ cua bà nội, trước sau như một, điều cô muốn, dù có phải dùng đến thủ đoạn cũng không thể bỏ qua được.
Nhưng dù sao Tần Tô cũng chỉ là một người phụ nữ, lúc đó cô không cứng rắn và mạnh mẽ như bây giờ, cướp lấy hôn nhân và người đàn ông của đời mình. Cả một khoảng thời gian cô chìm trong đau đớn.
Lúc ấy không biết tại sao cô lại nghiện rượu thuốc, trong mơ màng của cơn say, cơn đau thấu xương thấu tủy ấy mới có thể dần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ngoan-ngoan-nghe-loi/145344/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.