Tôi chột dạ, trong lòng lo lắng, lí nhí hỏi:
"Phong Bà Bà, bà không định... gả con đi đấy chứ...."
Đáp lại tôi, Phong Bà Bà trầm ngâm nhìn bộ hỷ phục, khẽ lẩm bẩm:
"Ngươi sao? Có ma mới thèm rước...."
Có ma mới thèm rước....
Câu nói đùa mà sao nghe ngữ điệu lại như nói thật....
Không lâu sau, cả thôn xôn xao vì đám cưới của Tiểu Dao với lão già năm mươi tuổi nọ. Trước giờ trong thôn chưa có nhà nào làm đám cưới to như vậy, nhà Tiểu Dao một bước lên mây, người trong thôn ai nấy đều ngưỡng mộ.
Cô ta được chồng đưa lên thành phố ở, nhưng thỉnh thoảng lại về thăm nhà mẹ đẻ. Mỗi lần về cô ta đều hận không thể vác loa thông báo cho cả thôn biết mình giàu có thế nào, đi xe sang thế nào, mặc quần áo đồ hiệu đắt đỏ thế nào.
Nhất là đối với tôi, từ nhỏ hai chúng tôi đã không ưa nhau, Tiểu Dao thường lượn lờ đến nhà Phong Bà Bà, khoe khoang đủ thứ. Tôi phải công nhận trừ lão chồng đáng tuổi cha mình ra, cuộc sống hiện tại của Tiểu Dao đúng là đáng mơ ước.
Thôn của tôi nằm ở rìa núi, nhiều lần Tiểu Dao đưa chồng về thôn thăm nhà mẹ đẻ, ông ta đã chú ý đến tiềm năng du lịch ở đây. Cho đến một ngày, tôi nghe người trong thôn nói ông ta chuẩn bị đầu tư xây dựng khu du lịch sinh thái.
Tiểu Dao lại càng được dịp khoe mẽ trước mặt tôi hơn, thời gian này vợ chồng cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ma-vo-ma/2732179/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.