Long Từ đâu rồi? Tôi phải làm sao để trở về đây?
Nhiệt độ xung quanh đột nhiên lạnh như băng, tôi rùng mình, hai tay nổi đầy da gà. Bây giờ đến cả trăng máu cũng không thấy đâu nữa, xung quanh tôi toàn là một màu đen thui. Tôi nghe bên tai có một tiếng nói ồm ồm, nghe như giọng đàn ông:
"Âm Dạ Nguyệt, rốt cuộc ngươi là Vợ Ma, hay là con dâu của Thủy Thần vậy? Nói nhanh một câu, để ta còn ghi vào sổ sách đây, lằng nhằng quá đi mất!"
Tôi bị tiếng quát đó dọa cho giật thót, luống cuống trả lời:
"Vợ Ma! Là Vợ Ma! Tôi là Vợ Ma!"
Tôi vừa dứt lời, giọng nói ồm ồm khi nãy lại vang lên, nghe tiếng quát còn đáng sợ hơn lúc nãy:
"Ngươi là Vợ Ma, vậy tại sao lại uống rượu giao bôi với con trai Thủy Thần?"
Tôi sững người, hai tai ù ù, toàn thân hóa đá. Không lẽ Long Từ lại nỡ nhẫn tâm lừa tôi uống rượu giao bôi với cậu ấy? Cậu ấy đã nói sẽ không dùng thủ đoạn hèn hạ với tôi mà!
Tôi vừa sợ hãi vừa cảnh giác, lên tiếng hỏi:
"Ông là ai?"
Đáp lại tôi, người nọ "hừ" một tiếng, lạnh lùng phun ra hai chữ:
"Diêm Vương."
Diêm Vương?
Từ nhỏ đến lớn tôi chỉ gặp ma là nhiều, chứ chưa gặp Diêm Vương bao giờ. Thần trí tôi bị hai chữ "Diêm Vương" này làm cho mụ mị, tôi thẫn thờ hỏi lại:
"Tôi... tôi chết rồi sao?"
"Ngươi chưa chết, nhưng có quá nhiều kẻ muốn can thiệp thay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ma-vo-ma/2732115/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.