Tôi nuốt nước bọt, cố giữ cho mình bình tĩnh, cười gượng gạo đáp:
"Không phải em lo cho anh sao? Anh xem mấy giờ anh mới xong việc? Chờ anh đến bao giờ chứ?"
Dạ Huyết hầm hừ giãy nảy lên như một đứa trẻ con ăn vạ người lớn:
"Ít ra em cũng phải đi cùng trợ lý chứ! Để em đi một mình tôi không yên tâm chút nào! Ngộ nhỡ gặp phải..."
Tôi vội chối đây đẩy:
"Không hề! Em không hề gặp ma quỷ nào hết..."
Nói đến đây, nhận ra ánh mắt như khủng bố của Dạ Huyết, tôi chỉ còn biết thầm than trong lòng: Xong rồi!
Tôi lại miệng nhanh hơn não rồi!
Tôi đành ngoan ngoãn khai ra hết chuyện mình vừa trải qua. Dạ Huyết hết thở dài rồi lại bóp trán, tôi nhìn mà thấy sốt ruột vô cùng.
"Rốt cuộc có chuyện gì? Anh nói gì đi chứ!"
"Con Vô Diện đó có vấn đề gì sao? Nó có thể làm hại chúng ta không?"
Mặc cho tôi gấp đến suýt khóc, Dạ Huyết chỉ để ý đến mỗi một chi tiết:
"Có thật là hắn đã có bạn gái không? Tốt nhất em đừng để tôi bắt được hắn!"
Tôi ngơ ngác, người đàn ông này đang ghen sao?
[...]
Bẵng đi mấy hôm sau, vẫn là vào buổi tối muộn, Dạ Huyết đón tôi về nhà. Dẫu biết là tối muộn, nhưng không hiểu sao đường đi bỗng vắng vẻ lạ thường.
Tôi ngồi bên ghế phụ, rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, dựa tay vào cửa xe, ngắm nhìn Dạ Huyết nghiêm túc lái xe. Chợt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ma-vo-ma/2732108/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.