Bầu trời càng lúc càng đen kịt.
Còn một quãng nữa mới tới bờ sông, nhưng tôi đã cảm nhận được có một sức mạnh vô hình nào đó, giống như một cái màng ngăn cách đang cản tôi lại, không cho tôi đi tiếp nữa. Tôi nhìn chăm chăm về cái lốc xoáy khổng lồ đằng xa, nước mắt chực trào, gân cổ lên hét thật lớn:
"Dạ Huyết! Anh có giỏi thì đừng cản tôi! Nếu không tôi liền lấy người đàn ông khác! Tôi sẽ..."
Lời nói còn chưa thoát ra hết khỏi miệng, cái màng ngăn cách nọ lập tức tách ra một đường cho tôi đi. Tôi còn chưa kịp vui mừng thì đằng sau đã vang lên những tiếng kêu "AAA" thê thảm. Tôi giật mình ngoảnh lại, chỉ thấy tất cả những người vệ sĩ cao to đi sau tôi đều bị cái màng nọ đẩy văng đi, ngã lăn đùng ra đất. Nhìn bọn họ ai nấy đều ôm ngực nhăn nhó, trông đau đớn thống khổ vô cùng, tôi thấy rất áy náy nhưng cũng chẳng thể làm được gì.
Quả nhiên là phong cách của Dạ Huyết, một khi đã có chuyện gì khiến anh ấy nổi điên, bất cứ kẻ nào cũng không được phép lại gần, nếu không hậu quả khó mà lường trước được.
Chỉ có tôi, tôi lại là ngoại lệ của anh ấy.
Cho dù trời có sập, anh ấy cũng luôn bảo vệ và dung túng cho tôi.
Tôi chạy thục mạng về phía cái lốc xoáy khổng lồ kia, bất chấp những luồng nước đang bị cuốn lên, bay tứ tung quanh người. Gió thổi vù vù như muốn thổi văng cả người tôi đi, cát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ma-vo-ma/2732078/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.