"Rốt cuộc là anh ấy có chuyện gì vậy? Mẹ đừng giấu con, chắc chắn mẹ biết mà!"
"..."
"Mẹ nỡ nhìn con của con, cháu của mẹ, chưa chào đời đã bị cha ruột của nó bỏ rơi sao?"
Đáp lại sự kích động của tôi, bà chỉ ấp úng nói mãi một câu:
"Mẹ không biết... mẹ không biết..."
Tôi cảm thấy bất lực vô cùng.
[...]
Bẵng đi mấy ngày, đột nhiên có người đến tìm tôi. Là cặp đôi Vô Diện.
Trước đó cả tôi và Dạ Huyết đều tự ý bỏ hết các dự án phim ảnh, các hợp đồng quảng cáo, ... gây ra tổn thất lớn cho công ty. Nhưng phía công ty lại chẳng làm được gì, vì bản thân Dạ Huyết là một cổ đông lớn. Họ chỉ có thể để trợ lý đến canh chừng tôi, không cho tôi phát ngôn linh tinh trên mạng.
Tôi thầm nghĩ, bọn họ thật quá ngây thơ. Cứ nghĩ Vô Diện chỉ là một trợ lý nhỏ bé bảo gì nghe nấy, nhưng thật ra cô ấy chỉ làm việc vì tôi thôi. Thế nên sự xuất hiện của Vô Diện đối với tôi như một tia hi vọng. Cô ấy sẵn sàng chửi bới sỉ vả Dạ Huyết vì tôi, cũng sẽ không vì bênh vực anh ấy mà giấu giếm tôi.
"Chị Nguyệt, thật ra anh Dạ Huyết không phải đã hết lòng với chị. Em cảm thấy hình như anh ấy có điều gì khó nói."
"Chị biết." - Tôi thở dài.
Có điều gì khó nói là chắc chắn rồi, nhưng điều đó là điều gì mới quan trọng. Mấy ngày nay tôi luôn như người trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ma-vo-ma/2732072/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.