Dạ...con..3 tháng rồi.- Cô không dám nhìn thẳng vào ba mình, ánh mắt cụp xuống dán chặt vào sàn nhà.
- Còn Thiên Ân, con biết chuyện này bao lâu rồi? Làm sao con biết?- Ông Dương nhìn sang Thiên Ân, ánh mắt nghiêm nghị như người phân xử xoáy vào tâm tư người đối diện.
- Dạ..con mới biết thôi ạ, còn chuyện tại sao con biết thì con..nghe...
- Con không được nói dối ba, ba biết con không bao giờ nghe lời từ một phía mà phải có bằng chứng rõ ràng, con không được nói nhẹ cho nó! Nói thật cho ba nghe!
Thiên Ân tuy không có tình cảm nhưng cũng không muốn Khánh Băng không có nơi để về. Vốn dĩ anh chỉ muốn thông báo và gánh hết trách nhiệm về mình nên anh không chuẩn bị cho tình huống này, trước mặt của ba mẹ vợ anh chỉ đành nói thật:
- Thật ra..có một người đã..đưa cho con xấp ảnh của Khánh Băng, lúc cô ấy đang..cùng với người đàn ông kia..
- Rồi xấp ảnh đó đâu?- Ông Dương tức giận đến tay chân run rẩy, sợi gân bên thái dương nổi lên giật giật vài cái.
- Dạ vì giận quá nên con đốt rồi ạ.- Thiên Ân cũng thở từng hơi nặng nề, anh không dám nhìn ông mà chỉ cúi nhìn xuống đất.
Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, không một tiếng động dù là nhỏ nhất, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng thở nặng nề của bốn con người. Ông Dương trầm tư suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Hai đứa li dị đi!
- Dạ?- Khánh Băng không tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-gia-vo-ho-nao-ngo-hanh-phuc/2680518/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.