Lạc Ninh nhìn Lục Thừa Uyên, đôi mắt linh động ánh lên nét cười, hỏi:
“Ý anh là, anh bỏ tiền đầu tư tiệm châm cứu cho em à?”
Từ sau khi biết Lục Thừa Uyên là Nhị thiếu gia của Tập đoàn Đức Khang, Lạc Ninh đã không còn băn khoăn chuyện tiêu tiền của anh nữa.
Làm việc ở bệnh viện bao năm, cô đã gặp rất nhiều phụ nữ đã lập gia đình.
Cô chia họ thành ba loại:
Loại thứ nhất là kiểu độc lập, tự kiếm tiền tiêu, không phụ thuộc vào chồng, rời khỏi ai cũng sống tốt.
Loại thứ hai là kiểu phụ thuộc, từ bỏ sự nghiệp để làm nội trợ toàn thời gian, chỉ biết ngửa tay xin tiền chồng. Nhưng vì không có thu nhập, họ luôn cảm thấy thiếu tự tin, chi tiêu dè dặt, cuối cùng lại chẳng được gì.
Kiểu phụ nữ này rất phổ biến. Dù cơ thể có khó chịu, họ cũng ngại đến bệnh viện, đến khi đi khám thì bệnh đã nặng lắm rồi.
Lạc Ninh rất không nỡ khi gặp những bệnh nhân như vậy – vừa xót xa lại vừa giận.
Loại thứ ba cũng là nội trợ, nhưng tâm thế hoàn toàn khác. Họ nắm tiền của chồng trong tay, không để bản thân chịu thiệt. Cần tiêu là tiêu.
Tuy Lạc Ninh có thu nhập, thuộc dạng độc lập, nhưng cô nghĩ, tiền của chồng, nếu cần tiêu thì không cần khách sáo.
Đặc biệt là người như Lục Thừa Uyên, mấy trăm vạn để đầu tư mở tiệm châm cứu chẳng đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cuoi-voi-la-canh-sat-ngam/5080293/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.