Đang còn lo lắng không biết phải làm sao để né tránh món bít tết kia thì đột nhiên ở trong nhà hàng vang lên những giai điệu của bản nhạc Traumerei Schumann. Tư Nhĩ nhìn quanh thì mới để ý. Hoá ra ở đây còn có cả piano để phục vụ khách hàng.
- Sao thế? - Văn Quảng thấy Tư Nhĩ cứ đăm chiêu nhìn người đánh đàn mãi bất giác hỏi.
- Chỉ là người chơi bản nhạc này rất tài năng. - Tư Nhĩ thuận miệng đáp lại anh.
Ngay từ khi còn rất nhỏ Tư Nhĩ đã phải học chơi piano và tìm hiểu rất nhiều về các thể loại âm nhạc cổ điển nên với cô thứ âm nhạc này từ lâu đã vô cùng thân thuộc. Cô ban đầu không hề yêu thích thể loại này nhưng vì cứ phải nghe mãi, chơi mãi dần dần lại bị cảm hoá lúc nào không hay. Và giờ đây thay vì chán ghét như trước thì cô lại cực kỳ yêu thích thể loại âm nhạc có phần tẻ nhạt này.
Cơ mà cũng phải công nhận rằng người chơi bản nhạc này thực sự là rất tài năng, nếu không thì đã chẳng thể nào chơi nhạc vừa có kĩ thuật vừa có cảm xúc được đến thế.
- Anh Quảng… - Tư Nhĩ ngập ngừng nhìn sắc mặt Văn Quảng cẩn thận lên tiếng.
- Tự nhiên chút đi. Đừng quên là chúng ta đang bị theo dõi đấy!
- Em muốn chơi một bản nhạc được không?
- Cô muốn chơi một bản sao?
- Được không ạ?
Văn Quảng thở dài chán nản. - Được.
Nhận được sự đồng ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-xin-tu-trong/2680255/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.