- Nhưng hình như sáu tháng theo cháu để ý thấy là cậu Ngô Quang Đức chỉ đang tập chung vào công việc, đâu có gặp mặt Trần Thư được mấy lần đâu? Hình như liên lạc cũng rất ít nữa... – Văn Quảng lên tiếng nói, thẳng thừng quan điểm muốn hoãn chuyện này lại.
- Đúng rồi đấy ạ. Dạo này cháu thấy cậu ấy từ lúc trở về vẫn luôn bận rộn nên không tiện chủ động liên lạc cho cậu ấy và cậu ấy cũng không liên lạc gì với cháu cả... thế nên cháu mới lo lắng như vậy. Sợ lâu ngày không gặp cả hai thay đổi quá nhiều tự nhiên lại có những bất đồng rồi mâu thuẫn, khi đó mọi chuyện sẽ lại phức tạp hơn, chi bằng chuyện này tạm thời... – Trần Thư tranh thủ hùa vào.
- Nếu vậy quả thực là nên xem xét tới việc cho hai đứa có thêm thời gian tìm hiểu lại từ đầu. – ông Trần chốt hạ một câu ngắn ngủi.
Ông bà Trần bấy giờ không tiện lên tiếng nữa, chỉ có thể nói được gì thì nói rồi gật gù qua loa cho có lệ, mọi chuyện còn lại ông bà nhường tất cho Văn Quảng. thành hay bại tất cả đều do anh.
Bữa ăn mỗi lúc lại trở lên căng thẳng hơn, mỗi người một ý, cả hai bên không ai muốn nhường ai.
Trần Thư bấy giờ đã lại lo lắng trở lại. Con bé sợ rằng bản nếu cứ thế này có thể sẽ không nhịn được mà lên tiếng phản đối gay gắt mất. Chỉ cần trông thấy thái độ của Ngô Quang Đức hôm nay thôi cũng đủ khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-xin-tu-trong/2679868/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.