Cả bốn người ngồi trên xe đang định lái xe ai về nhà lấy thì Tư Nhĩ đột nhiên lên tiếng.
- Hay nhân hôm nay có chuyện vui, chúng ta đi ăn mừng không? Chứ bây giờ còn khá sớm. Về tối đến lại chẳng làm gì.
Ý kiến này của Tư Nhĩ không phù hợp với suy nghĩ của Văn Quảng cho lắm nhưng bù lại nó lại vô cùng hợp ý của Nam Nhật với Trần Thư. Hai người bọn họ đang vui nên cũng muốn được đi đâu đó uống chút rượu ăn mừng cho tư tưởng thoải mái hơn.
- Cũng không còn sớm lắm đâu. Anh thấy chúng ta vẫn nên đi về thì hơn. Ở ngoài trời lúc muộn thế này không tốt chút nào… - Văn Quảng chỉ muốn giữ Tư Nhĩ ở bên mình, không muốn cô đi đâu, vội vàng dẹp bỏ đi cái ý kiến đi chơi của cô.
- Sao lại thế? Đi đi. Đi một lát rồi về. Rủ cả Như Nguyệt đi nữa. Chúng ta đi một nhóm năm người với nhau, có gì phải sợ? Anh cổ hủ thật đấy! - Tư Nhĩ phụng phịu bĩu môi chê anh.
Văn Quảng nhìn cô đầy bất lực. Cái gì cô muốn anh đều không dám từ chối. Cứ như thế anh bị áp đảo hoàn toàn ấy.
- Chị Tư Nhĩ nói phải đấy! Anh còn trẻ mà suy nghĩ cứ như mấy ông già ấy! Cái gì cũng cấm. Hôm nay vui như vậy đi ăn mừng một chút mới là phải. Hơn nữa mọi người ở đây còn chưa ai ăn tối nữa mà. Phải không? - Trần Thư đập nhẹ vào tay Nam Nhật đang ngồi lái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-xin-tu-trong/2679866/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.