Bầu trời bây giờ đã sáng tỏ. Những tia nắng của sáng sớm vì thế đã len lỏi qua bức rèm trắng, chiếu sáng thẳng vào mắt, khiến Tư Nhĩ bất đắc dĩ phải tỉnh dậy.
Cô hơi nhích người. Nhận thấy có sự chật chội, cô lờ mờ mở mắt nhìn xem thứ gì đang ở trên giường mà lại chật chội đến như vậy.
- Em dậy rồi à? - Văn Quảng đã tỉnh dậy trước cô nhưng thay vì ngồi dậy và rời khỏi giường thì anh lại nằm lì ở đây để ngắm cô. Thấy cô mở mắt thức dậy liền muốn chọc ghẹo cô một chút.
- Anh… - Tư Nhĩ bấy giờ vẫn còn không hiểu lí do anh nằm bên cạnh mình. Từ lúc trở về nhà đến giờ bọn họ vẫn hai người hai phòng, chưa từng chung đụng gì với nhau kia cơ mà?
Đầu Tư Nhĩ bắt đầu đau dữ dội khi cô cố nhớ lại mọi chuyện đêm hôm qua. Hình như cô nhớ ra rồi. Nhớ ra mình với anh đã làm chuyện đó…
- A!!! - Tư Nhĩ giật mình đẩy mạnh anh ra. Nhưng bất thành.
Anh vốn biết cô khi nhớ ra sẽ hành động như vậy lên đã nhanh chóng ôm chặt cả người cô lại.
- Anh bỏ tay ra!! - Tư Nhĩ chau mày vạt vào tay anh.
- Đêm qua bất kì đâu trên cơ thể em cũng đều được tôi động chạm qua. Hôm nay em có gì mà phải ngại nữa? - Văn Quảng nằm sát rạt vào cô, khẽ thì thào.
Bàn tay anh không chịu nghe lời lại tiếp tục đụng chạm cô. Thậm chí anh còn cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-xin-tu-trong/2679863/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.