Chỉ cần anh nói một tiếng không cần đứa bé, cô sẽ lập tức đi bỏ nó.
Cũng chỉ như vậy mà thôi.
Rốt cuộc cô đã làm chuyện gì không thể tha thứ?
Mà quầy lễ tân của Chu thị hình như sớm đã biết rằng cô sẽ đến, chỉ hỏi họ của cô, cũng chẳng cần đăng ký, liền trực tiếp dẫn cô đến thang máy chuyên dụng dành cho tổng giám đốc.
Nguyễn Du Hà còn nhớ rất lâu trước đây có một lần cô mang tài liệu tới cho Chu Lãng, cũng không dám nói với nhân viên Chu thị mình là vợ của Chu Lãng, sợ anh sẽ vì thế mà nổi giận, chỉ có thể giống như đứa ngốc đứng ở quầy lễ tân, đợi sau khi họ rảnh, mới báo cho bên trên.
Cuối cùng vẫn không nhận được vẻ mặt vui vẻ của tên cặn bã kia.
Thang máy đến nơi, Lâm Nam đã đợi ở bên ngoài.
Lâm Nam nói: “Phu nhân, tổng giám đốc đang họp, anh ấy bảo chị vào phòng làm việc của anh ấy đợi một lát.”
Nguyễn Du Hà nhịn rồi lại nhịn vẫn là không nhịn được: “Đừng gọi tôi là phu nhân nữa, tôi không xứng.”
“…”
Đúng là giết địch một nghìn mà tự hại mình tám trăm.
Lâm Nam ho một tiếng, đưa tay ra nói: “Phu…cô Nguyễn, mời.”
Ngồi trong phòng làm việc của Chu Lãng, thấy Lâm Nam mang cà phê vào, Nguyễn Du Hà nói: “Có thể giúp tôi đổi thành một cốc nước nóng được không, kiểu nóng mà chết người luôn ấy.”
“Cô Nguyễn…thật biết nói đùa.”
Nguyễn Du Hà miệng cười lòng không cười nói: “Nào có biết đùa bằng tổng giám đốc Chu các anh.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-den-cau-hon/397496/chuong-37.html