Đang trong lúc rối ren này xin anh đừng vì tình yêu vươn tay ra giúp Thịnh Quang nữa.
Chu Lãng nghe vậy, tầm mắt rơi vào người Nguyễn Du Hà: “Cảm thấy khó chịu ở đâu, tôi gọi bác sĩ đến.”
Nguyễn Du Hà gắng gượng chống đỡ, nói: “Ha ha, tôi giả vờ đấy.”
Chu Lãng: “…”
Bùi Sam Sam: “…”
Lâm Tư: “…”
Nhưng dường như Chu Lãng không định bỏ qua cô dễ dàng như vậy, anh nắm lấy cổ tay nhỏ bé trắng nõn của cô, kéo cô vào phòng nghỉ ở bên cạnh.
Lâm Tư sững sờ: “Chuyện gì thế này?”
Nụ cười của Bùi Sam Sam dần cứng lại: “Chính là cái gì mà… có chút vướng mắc trong chuyện tình cảm.”
Trong phòng nghỉ, Nguyễn Du Hà dùng sức rút tay ra: “Tổng giám đốc Chu yên tâm, khoản tiền tôi nợ anh chờ sau khi show diễn kết thúc tôi sẽ trả lại cho anh, sẽ không làm lỡ thời gian của anh dù chỉ một phút.”
Vậy nên anh không cần phải cố ý chạy vào hậu trường nhắc nhở cô trong lúc nghỉ giải lao đâu.
Sao trước đây cô lại không nhận ra cái tên cặn bã này lại tính toán chi li thế nhỉ.
Đã nói là một tháng rồi, anh cứ như thật sự muốn treo một chiếc đồng hồ nhắc cô mọi lúc mọi nơi vậy.
“Tôi không…” Chu Lãng khựng lại một lúc, đôi lông mày sắc bén khẽ cau lại: “Em lấy đâu ra tiền?”
“Dù sao cũng không trộm không cướp không lừa tiền của người khác, tự kiếm được nhờ bản lĩnh của tôi.”
Thấy cô nói hùng hồn như vậy, Chu Lãng cũng bắt đầu nóng máu, cười nhạo: “Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-den-cau-hon/397488/chuong-29.html