Chu Lãng im lặng: “ Không cần.”
Bây giờ anh không phải là rất muốn gặp cô.
Từ khi bị đón về nhà họ Chu với danh nghĩa là con trai riêng, Chu Lãng đã chán ghét cái gọi là tình thân máu mủ, kế thừa huyết mạch này rồi.
Nhất là khi anh bước vào cổng nhà họ Chu, nhìn thấy Chu Tuyến Niên liệt nửa người ngồi trên xe lăn, gạch vàng ngói ngọc cũng không che đậy được sự bẩn thỉu và thấp kém ấy, dường như đã khiến anh ngừng thở.
Thế nên chuyện Nguyễn Du Hà lợi dụng chuyện con cái để kiếm tiền, quả thực là đã đụng vào giới hạn của anh.
Chu Lãng một lần nữa mở điện thoại ra, vì lúc trước anh xóa kết bạn, block cô, khung trò chuyện của anh và Nguyễn Du Hà không còn sự quan tâm cẩn thận của cô, cũng không còn sự chờ đợi yên lặng ngoan ngoãn của cô, chỉ còn lại một khoảng trống.
Ngón tay thon dài của anh chạm vào khung nhập tin nhắn, đánh mấy chữ rồi lại xóa đi.
Một tiếng sau, khi Nguyễn Du Hà chuẩn bị đi ngủ, điện thoại đặt trên đầu giường đột nhiên rung lên.
Cô nheo mắt, chỉ nhìn thấy mấy chữ lạnh lẽo của tên đàn ông chó má kia gửi đến: [Còn 25 ngày.]
Nguyễn Du Hà: “…..”
Có cần phải thế không, nửa đêm nửa hôm gửi cho cô đếm ngược thời gian chết chóc.
Nguyễn Du Hà nghĩ, đến chữ cũng lười gõ, trả lời một tư thế tay OK.
Nghiêm túc lại chính thức.
Tượng trưng cho quyết tâm cô nhất định sẽ trả tiền đúng hạn.
Nhưng mà cô không hài lòng lắm với cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-den-cau-hon/397486/chuong-27.html