Chu Lãng ngồi nhắm mắt ở hàng ghế sau, giọng nói lạnh lùng: “Vứt cho chó ăn.”
Lâm Nam im lặng một lúc rồi mới thận trọng nhắc nhở: “Tổng giám đốc Chu, chó không thể ăn chocolate.”
“…”
…
Cục Dân chính.
Nguyễn Du Hà tính toán hết điều kiện đường xá và các tình huống bất ngờ, vì để không đến muộn, cô đã đến sớm và đợi ở cửa trước một tiếng.
So với cửa bên kết hôn từng cặp đôi hạnh phúc vì từ người yêu được thăng cấp lên thành vợ chồng, cửa bên ly hôn này ảm đạm hơn nhiều, chỉ có vài cặp vợ chồng đến làm thủ tục ly hôn với gương mặt tràn đầy sự tê dại và hận thù, ngay cả sắc mặt của nhân viên cũng nhuốm phần lạnh nhạt.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trên mặt Nguyễn Du Hà không khỏi nở nụ cười cứng ngắc, cô và Chu Lãng cũng không có thù hận hay ân oán gì lớn, lúc kết hôn bầu không khí đã không được tốt, đến lúc ly hôn cũng không thể bày ra vẻ mặt đối địch với cả thế giới được.
Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt cô lại tươi thêm mấy phần.
Tranh thủ làm người ly hôn vui vẻ nhất hôm nay vậy.
Chu Lãng đến nơi, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng này, bước chân anh khựng lại, ánh mắt không lạnh không nhạt âm thầm nhìn về phía cô.
Không biết qua bao lâu, nụ cười cô cố gắng duy trì dần cứng lại, cúi đầu nhìn thời gian, nhỏ giọng mắng một câu: “Đồ cặn bã, ly hôn còn đến muộn, chủ tịch nước còn chẳng bận bằng anh.”
Huyệt thái dương của Chu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-den-cau-hon/397477/chuong-18.html