Nguyễn Du Hà vươn tay, chầm chậm đẩy Quý Hoài Kiến đang đứng trước mặt sang một bên, cười khan hai tiếng giải thích: “Không có gì, chỉ là bạn cũ ngày trước, gặp nhau thì chào hỏi thôi. Nếu như mấy người không còn chuyện gì nữa, vậy tôi đi trước nhé.”
Nguyễn Du Hà mới đi được mấy bước thì có người nắm lấy cổ tay cô.
Cô nhanh chóng phản ứng lại, lập tức hất ra.
Bàn tay đó cũng lập tức rụt lại.
Lần này Nguyễn Du Hà chạy trốn nhanh chưa từng có.
Trong xe, Bùi Sam Sam đang nhắm mắt nghe nhạc, thấy cửa xe bỗng dưng bị mở ra: “Nhanh thế đã xong rồi à? Tớ còn tưởng hai người phải nói lâu hơn cơ.”
Nguyễn Du Hà mệt mỏi nói: “Đừng nhắc nữa, Chu An An có quen biết với anh ấy, Chu Lãng cũng tới luôn, may mà tớ chạy nhanh, nếu không thì hôm nay cái mạng nhỏ này phải bỏ lại ở đấy luôn rồi.”
Bùi Sam Sam cau mày: “Chu An An? Chính là cái người…”
Cô ấy nói được một nửa thì dừng lại, nhưng Nguyễn Du Hà lại hiểu ý của cô ấy, khẽ gật đầu.
“Khi đó sau khi xảy ra chuyện chẳng phải cô ta lập tức chạy ra nước ngoài sao, giờ vẫn còn mặt mũi quay lại à, thật sự không sợ gặp báo ứng ư?”
Nguyễn Du Hà lại nôn khan, cô lấy trong túi ra một viên ô mai cho vào miệng: “Sam Sam, đến bệnh viện một chuyến đi.”
“Cậu… nghĩ kỹ chưa?”
…
Sau khi bác sĩ kiểm tra cho Nguyễn Du Hà xong, nói: “Mọi thứ đều bình thường, cô ốm nghén ghê như vậy là do
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-den-cau-hon/275307/chuong-14.html