Thế nên bình thường anh căn bản đều không đưa vợ mình ra ngoài.
Giang Yến chỉ gặp qua Nguyễn Du Hà hai lần.
Một lần là Chu Lãng quên mang văn kiện, Nguyễn Du Hà sợ ảnh hưởng đến công việc của anh, mang đến công ty cho anh.
Đối mặt với sự tiếp đãi lạnh nhạt của Chu Lãng, cô vợ nhỏ kia của anh thoáng có chút thất vọng, nhưng lại không oán trách gì, có thể thấy rất khôn khéo và hiểu chuyện.
Một lần là tiệc mừng thọ của Chu lão gia, đó là năm thứ hai Chu Lãng kết hôn với cô.
Toàn bộ người nhà họ Chu đều không thích cô, cũng chẳng giới thiệu cô với bất kỳ ai.
Tối hôm đó, Nguyễn Du Hà giống như người làm thuê miễn phí của nhà họ Chu, bận trên bận dưới, lại một câu nói tốt cũng không được nghe, ngược lại còn bị ghét bỏ, chướng mắt.
Sau đó, cô vẫn luôn đứng ở một góc, đối mặt với sự trào phúng của mọi người, cô cũng không phản bác, chỉ lặng lẽ cúi đầu, rời xa hơn một chút.
Trong ký ức của Giang Yến, vợ của Chu Lãng chính là mặc người khác nhào nặn, là cô con dâu nhỏ bị ức hiếp mà không chút phản kháng.
Người phụ nữ khí thế hùng hổ, giống như muốn băm vằm ai đó tối nay, tuyệt đối không phải là cô.
Chu Lãng vẫn còn nhìn về phía Nguyễn Du Hà rời đi, không nói gì.
Giang Yến khẽ ho một tiếng, chuyển chủ đề: “Vừa nãy tôi có gặp Lâm Tư ở ngoài cửa.”
Chu Lãng thuận miệng đáp: “Ai?”
“Tổng biên tập của Trang sức Thịnh Quang.”
“Có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-den-cau-hon/275298/chuong-5.html