Không có Diệp Thi Thi làm phiền, tôi và Hứa Nam Châu cuối cùng cũng trải qua được mấy ngày dễ chịu.
Có lẽ là vì đã thành thật với tôi mọi chuyện rồi nên Hứa Nam Châu không còn giả vờ lạnh nhạt trước mặt tôi như trước đây nữa.
Cả ngày cứ bám dính theo sau tôi như cái đuôi vậy.
Có một hôm vào bữa tối, tôi thật sự không nhịn nổi nữa.
Lại hỏi anh khôi phục trí nhớ từ khi nào.
Anh cười xấu xa, nói là vào ngày tôi đưa anh về nhà.
Anh vừa nhìn thấy ngôi nhà chúng tôi từng cùng nhau chung sống là đã nhớ ra mọi chuyện rồi.
“Sớm vậy à…”
Thế thì diễn xuất của anh đúng là được của nó đấy.
Từ câu “đừng để lại bị đụng nữa” của anh mà tôi mới nhìn ra được manh mối.
Anh bắt gặp ánh mắt lạnh căm của tôi thì lập tức nhào tới lấy lòng ngay lập tức.
“Vậy chẳng phải là vẫn bị vợ anh nhìn thấu đó sao.”
“Vợ anh là thông minh nhất.”
…
Sau bữa cơm, Hứa Nam Châu nói muốn đi ra ngoài tản bộ.
Anh dẫn tôi đến hồ nhân tạo ở đằng sau tiểu khu.
Lúc đi qua một bụi cây thì anh bỗng nhiên đưa tay bịt lấy mắt tôi.
“Vợ à, đừng nhìn, anh cho em một bất ngờ.”
Lòng bàn tay anh áp vào lông mi tôi làm tôi ngưa ngứa.
Trong bóng tối, tôi vòng tay ôm lấy eo anh.
Có cảm giác như tim anh còn đập nhanh hơn cả tôi nữa vậy.
“Đến rồi vợ.”
Anh bỏ tay ra khỏi mặt tôi.
Trước mắt bỗng sáng bừng lên.
Là một cây hoa long lanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-cua-toi-mat-tri-nho-roi/3880841/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.