Bị giày vò cả một ngày, tôi nhét Hứa Nam Châu vào phòng dành cho khách rồi trở về phòng ngủ chính để tắm rửa và đi ngủ.
Ngủ vào ngày mưa rất ngon, hình như ổ chăn cũng trở nên ấm áp hơn.
Ngày hôm sau lúc tôi mơ mơ hồ hồ tỉnh dậy, bên tai liền truyền tới một giọng nói quen thuộc.
“Chào buổi sáng, vợ của anh.”
!!!
“Hứa Nam Châu! Anh lên đây từ lúc nào thế?”
Người bên cạnh cũng từ từ dụi mắt trong cơn nhập nhèm buồn ngủ.
“Anh cùng vợ ngủ chung một giường là phạm pháp à?”
“Là vợ cũ!”
Tôi sửa lại lời anh.
Anh ngây ra một lúc, lắc đầu sau đó cười lên.
“Em không lừa được anh đâu vợ à.”
“Anh đã bảo thư ký đi tìm rồi, không có giấy chứng nhận ly hôn, chỉ tìm được cái này thôi.”
Anh chậm rãi lấy từ trong ngăn kéo ra một tờ giấy.
Đó là thỏa thuận ly hôn mà trước kia chúng tôi từng soạn thảo.
Nhưng anh vẫn chưa ký tên? Vậy thì lần trước ở Cục Dân chính… anh đã làm gì vậy?
“Vợ à, anh sẽ vĩnh viễn không ký chữ này đâu.”
“Anh thích ký hay không thì tùy. Em sẽ đến Tòa án khởi kiện ly hôn.”
Tôi nhét mảnh giấy lại vào tay anh, kéo cửa ra thật mạnh rồi đi ra ngoài.
“Không sao, dù sao thì anh cũng sẽ quấn lấy em không buông.”
Anh bĩu môi tỏ vẻ chẳng có việc gì, đi theo sau tôi ra khỏi phòng.
“Bị điên!”
Tôi nhỏ giọng mắng một câu, nhưng trong lòng lại có chút ngọt ngào.
Sau đó khi cúi đầu xuống thì lại nhìn thấy mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-cua-toi-mat-tri-nho-roi/3880834/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.