“À, mẹ, vì sao mẹ lại nghĩ tới việc tìm Tiếu Đồng tới giúp con, anh ấylà cảnh sát sao?” Văn Mân biết Tiếu Đồng không phải là cảnh sát nhưng vì muốn biết hắn với cảnh sát có quan hệ gì cho nên cô chỉ có thể hỏi nhưvậy.
“Cảnh sát!! Ha ha, sao có thể, hai bác Tiếu của con chỉ có Tiếu Đồnglà đứa con trai duy nhất, cảnh sát là lại nghề có khả năng nguy hiểmcao, bọn họ sao có thể an tâm mà để đứa con duy nhất của mình đi làmcảnh sát được? Tiếu Đồng là một đứa có hiếu, dù thế nào thằng bé cũng sẽ không ngỗ ngược với ba mẹ mình đâu.” Lúc nói đến đây, Văn mẹ còn đầy ýtứ liếc nhìn Văn Mân cười một cái.
Văn Mân hiểu ý tứ của Văn mẹ, bà là muốn nhân cơ hội này lên án cô không có hiếu, nói gì cũng không nghe lời. Văn Mân đỏ mặt, làm bộ như khôngthấy cái liếc mắt này của Văn mẹ, sau đó hỏi tiếp một câu: “Vậy làm sao mẹ lại tìm Tiếu Đồng giúp đỡ, anh ấy cũng không phải cảnh sát, làm saomà giúp con được?”
“Không biết ư, ha ha, Tiếu Đồng a, tuy thằng bé không phải cảnh sátnhưng lời nói của nó chỉ sợ không mấy người làm cảnh sát dám làm trái,đặc biệt ở khâu phá án. Tiếu Đồng là nhà nhân chủng học, ở Mỹ, nó còn có một cơ sở nghiên cứu riêng, chuyên trách giúp chính phủ liên bang pháán và phân tích những thi thể bị thối rữa, còn có cả những án kiện cầntới việc phân tích xương xốt. Đương nhiên thằng bé cũng có nghiên cứuvề những hài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/181447/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.