Nhưng sự việc diễn ra tiếp theo lại không được như cô mong muốn, cô vừa dứt lời đã cảm thấytừng trận co thắt dữ dội truyền đến liên tục từ bụng dưới, vốn dĩ bàntay chỉ muốn vỗ nhẹ Tiếu Đồng cũng lập tức phải nắm chặt.
“Nhóc, sao rồi? Em làm sao vậy? Rất đau sao?” Nhìn thấy vẻ mặt Văn Mânvừa rồi còn trấn định đột nhiên trắng bệch, trên trán cũng lấm tấm mồhôi, Tiếu Đồng vốn quen nhìn những việc trọng đại cũng lập tức hoảnghốt, luống cuống tay chân nhảy xuống giường, ngay cả dép lê cũng khôngkịp mang đã hốt ha hốt hoảng nhấn chuông ở đầu giường, vừa giơ tay laumồ hôi trán giúp cô vừa lắp bắp an ủi.
Thật vất vả mới chịu đựng được trận đau đớn chấm dứt, Văn Mân lúc nàymới nhìn lại người đàn ông bên cạnh lên tiếng an ủi: “Tiếu Đồng, anhđừng quá khẩn trương, chỉ là đau bụng sinh thôi…”
Lời còn chưa dứt, một trận co thắt đã lập tức ập tới lần nữa. Tình cảnhnày, Tiếu Đồng sao còn có thể đợi nữa, bác sĩ còn chưa tới, anh đã vộivàng chạy ra khỏi phòng bệnh, muốn tự mình kêu. Cũng may, anh vừa tớicửa thì thấy bác sĩ phụ trách Văn Mân cùng với mấy người y tá đẩy theogiường bệnh cũng vừa chạy tới.
“Giáo sư Tiếu, xin chớ khẩn trương, đây chỉ là phản ứng bình thường, tôi lập tức mang Tiếu phu nhân vào phòng chờ sinh, kiểm tra tình hình mởcửa tử cung một chút.”
Tiếu Đồng nhìn thất tất cả mọi người ở đây đều có vẻ bình tĩnh, nỗi bấtan trong lòng mới được hóa giải một chút. Nhưng lúc anh ôm cô chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/1527581/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.