Tuy Văn Mân cảm thấy từ khi cô và Tiếu Đồng gặp lại nhau, cô vẫn luôn bị hắn nắm mũi kéo đi, điều này có vẻ thực uất ức nhưng chỉ bằng việc hắn chủ động tạo thêm cơ hội ở chung giữa hai người, cô vẫn cảm thấy may mắn.
Trước khi về nhà cô nhờ bác tài dừng xe ở trước cửa một siêu thị lớn. Vốn cô định sáng sớm hôm sau sẽ đến chợ mua nguyên liệu tươi về chuẩn bị bữa sáng cho Tiếu Đồng nhưng vì lo xe của mình vẫn còn ở chỗ Tiếu Đồng mà chỗ ở của cô không tiện gọi taxi nên phòng ngừa ngày mai lúc đi mua lại không thể mua được nguyên liệu theo ý muốn, Văn Mân quyết định cứ đến tạm siêu thị chọn một ít nguyên liệu nấu ăn, mua về nhà rồi để vào hộp giữ đồ tươi hẳn vẫn có thể cam đoan độ tươi mới của thực phẩm.
Văn Mân lang thang trong các gian hàng ở siêu thị, cứ do dự không biết thứ nào mới tốt, sau khi trải qua một buổi sáng với thực phẩm ướp muối công nghiệp, cô cũng không dám…mua nữa, chỉ sợ Tiếu Đồng đến lúc đó lại thao thao bất tuyệt thêm một tràng.
Về phần các loại rau dưa, cô cũng không lo lắng lắm chuyện Tiếu Đồng sẽ sợ thuốc sâu lưu lại, sau khi về nhà ngâm với muối là được rồi, nhưng vấn đề là cô không biết hắn thích ăn gì, không thích ăn gì, quan trọng nhất là, hắn dị ứng với cái gì, cô hoàn toàn không biết.
Văn Mân cố gắng nhớ lại, khoảng thời gian ở cùng nhau kiếp trước, thói quen ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/1527414/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.