Văn Mân thật vất vả mới thoát khỏi Văn mẹ vẫn đang không ngừng quan tâm, vừa vào phòng, cô liền thấy ngoài ban công đã được gột sạch bùn đất, thay vào đó là một chậu hoa bạc hà bằng nhựa.
Đúng rồi, lí do gặp hắn ngày mai chẳng phải sẽ nhiều thêm một cái nữa sao, tên kia quên mang bạc hà đi rồi.
Nhắc tới Tiếu Đồng bỗng nhiên Văn Mân nhớ tới vấn đề cô vẫn băn khoăn trước khi về nhà, vì thế cô lập tức xoay người mở cửa phòng, nhắm thẳng phòng Văn mẹ mà tiến.
“Mẹ, con hỏi mẹ chuyện này được không, vì sao Tiếu Đồng lại biết khi con uống say cả người sẽ đỏ hồng vậy?”
Văn mẹ thấy Văn Mân vừa đến đã hỏi câu này, không khỏi sửng sốt, sau đó trên mặt bà lộ ra một nụ cười tươi: “Không ngờ Tiểu Đồng, thằng bé này còn nhớ rõ a, nhóc à, tự con cẩn thận nhớ lại xem.”
Nói xong lời này, Văn mẹ quay đầu lại nhìn Văn ba ba sau đó cả hai mỉm cười với nhau, khép cửa phòng lại, cũng không để ý đến khuôn mặt đầy dấu chấm hỏi của Văn Mân.
Văn Mân ngượng ngùng đóng cửa phòng lại, vừa bĩu môi đi đến bên sô pha dưới chân giường, vừa suy nghĩ xem mẹ cô nói lời này là có ý gì, cái gì mà Tiếu Đồng vẫn còn nhớ rõ? Nói như vậy Tiếu
Đồng hẳn đã từng nhìn thấy dáng vẻ của cô khi say rượu, vậy vì sao cô lại không nhớ chứ?
Thoải mái tựa vào ghế sô pha, nhắm mắt lại suy nghĩ một lát, sao đó Văn Mân chợt vỗ đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/1527407/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.