“Em cảm thấy cứ như vậy định cho em tội danh này thật không thể nàotưởng tượng nổi?” Tiếu Đồng nhướn mi lên, nhìn thấy rõ ràng tia khôngcam lòng trong đôi mắt Văn Mân.
Văn Mân cười khổ, cúi đầu khẽ nghịch ngón tay mình rồi lại hỏi nhỏ mộtcâu: “Em cũng đâu thể cảm thấy đây là điều đương nhiên được?”
“Dựa vào trình độ giám định ở trong nước hiện giờ, mới chỉ dừng lại ởmức xem xét tình trạng thi thể của nạn nhân mà nạn nhân ở đây đã gần như phân hủy hoàn toàn. Phương hướng điều tra của bọn họ không hề sai, sai ở chỗ bọn họ không có một nhân tài chuyên nghiệp cao cấp giống như anh.”
Dù biết Tiếu Đồng nói đúng sự thật nhưng trong lòng Văn Mân vẫn khôngnhịn được oán thầm một câu “Anh không khen mình một câu sẽ chết sao”,đương nhiên xét trong tình huống trước mặt, bọn họ mới quen biết khôngbao lâu, cô đương nhiên sẽ không đem những lời này nói ra.
Đợi đến khi tất cả vấn đề của mình đã hỏi xong, Văn Mân mới ý thức đượcmột vấn đế, cô nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn Tiếu Đồng, trong mắt lộ ra một tia lo lắng.
“Tiếu Đồng, em xem trên ti vi không phải đều nói các tư liệu về vụ ánđều là cơ mật, không cho phép tiết lộ với người ngoài mà? Anh nói cho em biết nhiều như vậy, có thể gặp phải phiền toái gì không?”
Tiếu Đồng thấy Văn Mân để lộ vẻ mặt trong lo lắng lại có phần thânthiết, hắn không nhịn được cười: “Bọn họ để cho anh tham gia vào vụ ánnày, chính bản thân họ cũng đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/1527401/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.