Biên tập: Khoai tây biết múa
Chỉnh sửa: June
"Hai người cộng lại đã quá năm mươi tuổi, anh phải vứt bỏ bảo bối mới khiến cho cậu quay về..."
Tần Hành không cho rằng mình là một người không quả quyết. Nhưng trong phương diện ở chung với Giang Dữ Miên, anh quả thật lại không quả quyết được... Ít nhất chuyện anh nghĩ và chuyện anh làm được là hai con đường khác nhau. Chuyện anh nghĩ là phải từ từ xa lánh Giang Dữ Miên, để cậu đừng ỷ lại mình như vậy, hiện thực lại là Giang Dữ Miên bảo anh làm cái gì anh liền làm cái đó.
Mỗi tuần mấy lần, anh vẫn chạy sang căn phòng Giang Dữ Miên thuê như cũ. Gần đây Giang Dữ Miên rất có hứng thú với tiếng Anh, còn đăng kí lớp TOEFL và SAT với lớp trưởng Phạm của cậu, hai ngày cuối tuần đều phải đi học, tiếp qua trận, ban đêm cũng phải đi.
Một buổi tối nọ, Tần Hành vừa vào cửa, chỉ thấy Giang Dữ Miên đang ngồi dưới đất sắp xếp tài liệu mà cơ sở giáo dục phát cho cậu, hỏi cậu bày ra làm gì thế.
Giang Dữ Miên vừa nói chuyện, Tần Hành đã cảm thấy hơi khó chịu, chua chua hỏi cậu: "Không phải lớp trưởng đó của em muốn thi đại học S à?"
"Cậu ấy nói bố mẹ cậu ấy vốn muốn cậu ấy đi Mỹ du học." Giang Dữ Miên phân loại tài liệu giảng dạy xong, không ngẩng đầu lên nói.
"Thật à?" Tần Hành căn bản không tin, anh lại hỏi Giang Dữ Miên: "Vậy tại sao em cũng muốn đi?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chon-cay-lam-to/3570767/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.