Anh ta nhìn tôi đầy kỳ lạ “Có phải tất cả mọi việc đêm qua là một giấc mơ không?”
“Anh không mơ!” Tôi chậm rãi lắc đầu “Mà anh bị ảo giác của một con quỷ dẫn dắt mình!”
Giống như tôi.
Đêm hôm đó, đáng lẽ ra Hiệp không phải trông tôi nhưng anh ta lại đối ca với một đồng nghiệp để được trông tôi ban đêm. Tôi nhìn anh ta đẩy kỳ lạ. Tôi sợ ma, nhưng dù sợ đến mấy thì tôi vẫn phải gặp bà ta. Tôi phần nào đó đã quen rồi. Nhưng anh ta thì khác, anh ta có vẻ rất sợ ma, nhưng vì sao anh ta vẫn cố tình đến đây trực để được “gặp ma”? “Anh không sợ ma sao? Hay anh muốn chứng thực rằng có ma trên đời?” Đổi ngược lại tình hình hôm trước, anh ta chế giễu tôi, thì hôm nay tôi chế giễu anh ta “Tôi tưởng anh là người theo chủ nghĩa duy vật?”
Quả thực ban ngày lúc nhớ lại cảnh tượng Hiệp sợ đến suýt tè ra quần đêm qua, tôi đã rất muốn cười vào mặt anh ta, nhưng tôi lại không có đủ dũng cảm để cười vì tình hình của tôi còn bi đát hơn vậy. ít ra Hiệp là người vô tình bị liên quan, nếu không dây dưa gì với tôi có lẽ bà ta sẽ không quấy rầy anh ta nữa, nhưng tôi thì khác, dù có muốn hay không muốn thì tôi vẫn phải ràng buộc với lời nguyền của người đàn bà ấy.
Hiệp im lặng nhìn tôi, sau dó lấy ra một chiếc ba lô, trong đó chứa rất nhiều máy ảnh, máy quay, điện thoại…tất cả đều là đồ công nghệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-ngai-nhan-qua/4604206/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.