Giết người, giết người…”
Một trận cười the thé khiến sống lưng tôi gai lạnh. Bóng dáng người phụ nữ dân tộc quấn khăn đỏ bước vào từ phía cửa. Bà ta nhìn tôi qua hốc mắt trống rỗng, dịu dàng “Giết người? Ai giết người?”
“Quỷ…con quỷ…bà là một con quỷ giết người…” Tôi chỉ tay vào mặt bà ta gào lên.
“Ta không giết người!” Người đàn bà lạnh lẽo đáp lại lời tôi, sau đó bà ta chì tay vào tôi “Cô mới chính là kẻ giết người!”
“Nói dối, bà nói dối!” Tôi khóc nức nở.
“Nhìn tay của mày đi!”
Tôi nhìn xuống tay mình, trên tay tôi là một con dao nhọn hoắt dính đầy máu, dính cả con ngươi của cảnh sát Hiệp. Chẳng lẽ…chẳng lẽ…tôi đã giết anh ấy rồi khoét mắt của anh ấy?
“Không…không phải tôi…” Tôi vứt con dao xuống đất khiến đôi con ngươi đang ghim trên mũi dao văng ra, chúng dừng lại một cách có trật tự, đảo quanh nhìn tôi. Sau đó cảnh sát Hiệp “đã chết” trên bàn chợt đứng dậy hỏi tôi bằng một giọng xa xăm “Vì sao lại giết tôi?”
“Á….” Tôi hét lên rồi bật dậy, mồ hôi nhớp nhúa dính khắp người. Tôi mơ, tôi lại mơ. Tôi nhìn đồng hồ trên tường, 3h đêm.
Cảnh sát Hiệp vẫn sống, đang ngồi trên bàn làm việc của anh ta hướng mắt vào điện thoại. Thấy tôi gào lên, anh ta chỉ liếc mắt, chép miệng một cái rồi lại chăm chú nhìn vào điện thoại. Nhìn anh ta vẫn còn sống và tất cả chỉ là một giấc mơ, tôi thở phào nhẹ nhõm, ôm gối mệt mỏi dựa vào tường. Ma lực của người đàn bà ấy ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-ngai-nhan-qua/4604204/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.