Giọng Đàm Đông Niên khàn khàn: "Có đúng tối quá Hồi Hồi về trường học không?"
Giang Binh thoáng ngần ngừ rồi mới đáp: "Vâng, đúng vậy!"
Bên kia đầu dây hít thở nặng nề, khí áp thấp đi. Giang Binh nhạy bén cảm nhận được lửa giận của Đàm Đông Niên, chỉ nghe thấy anh ta nói tiếp: "Giang Binh, đừng quên cậu đang làm việc cho ai! Nói!"
Giang Binh khựng người, ngoảnh đầu ngó cửa phòng khép chặt, sắc trời tờ mờ, nhìn ra bên ngoài, cảnh vật tựa như phủ một lớp màng. Tối qua hắn tốt bụng thu nhận một cô gái nhỏ, hôm nay nên thu hồi sự tốt bụng ấy lại rồi. Hồi lâu, Giang Binh mới chau mày mở miệng: "Tối qua, tôi thả Tôn tiểu thư ở trạm xe phía Bắc, sau đấy tôi lại trông thấy cô ấy vừa đi vừa khóc ở gần khu nhà trọ của tôi, nên tôi dẫn cô ấy về!"
Đàm Đông Niên hít sâu một hơi, một lúc lâu mới hỏi: "Giờ cô ấy vẫn ở đó?"
"....Vâng." Giang Binh đáp: "Bò ra bàn ngủ cả đêm."
Đàm Đông Niên lặng im trong giây lát rồi bảo: "Giờ cậu tới đón tôi đi, đừng làm ồn đánh thức cô ấy. Tôi đến chỗ cậu!"
Giang Binh nhíu mày.
Lúc này Đàm Đông Niên vừa mới ra khỏi căn hộ kiểu mới, anh ta ngập tràn tức giận mà không có nơi để trút.
Tiệc sinh nhật tối qua, Đàm Đông Niên đoán được Tôn Địch có mục đích, chẳng qua là muốn cùng anh ta quay lại làm hòa. Một lần nữa, Đàm Đông Niên cho Tôn Địch thể diện nên đã tham gia bữa tiệc, cũng nhìn ra cô ấy cố ý để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/184974/chuong-09.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.