Hà Châu sớm đã quên Điền Điềm là ai, nghĩ nửa ngày cũng chưa nhớ ra bộ dạng của cô ta. Có điều, anh vẫn nhớ cô ta từng phao tin đồn Tôn Hồi được bao nuôi.
Hà Châu cúp máy, thấy Tôn Hồi đã ra khỏi phòng thay đồ với chiếc váy màu đen dài chấm đầu gối, ôm gọn lấy cái mông cong, thắt lấy cái eo mảnh khảnh, quai váy bên phải dùng mấy viên đá đính thành một bông hoa, vai trái thì để trần.
Tôn Hồi chưa từng làm tóc. Mái tóc dài vừa đen vừa mềm xõa ngang vai tùy ý uốn một chút, lại vén tóc hai bên trái phải lên, dùng một cái kẹp đính đá ghim ở giữa, lộ ra cái trán đầy đặn. Chưa trang điểm song cực kỳ thanh tú và tao nhã.
Tim Hà Châu đập rộn, anh từ từ đứng dậy đi tới gần, ánh mắt bị ếm bùa, chỉ có thể nhìn thấy mỗi Tôn Hồi. Anh nghe tiếng cô xấu hổ lẩm bẩm: "Váy thoáng gió thế này!" Len lén chà chà hai chân mình.
Hà Châu không nhịn nổi cười, anh nâng mặt cô lên, đặt xuống môi cô một nụ hôn, rồi khẽ cười: "Nhặt được kho báu rồi!"
Hà Châu nhặt được một kho báu lớn như vậy, thật sự muốn đem cô giấu đi vĩnh viễn, chỉ có bản thân biết, chỉ có mình nhìn thấy, chỉ mình có thể ôm. Anh không muốn dẫn cô ra ngoài, nhưng anh lại không muốn bạn gái trong dạ hội tối nay là ai khác ngoài Tôn Hồi. Hà Châu nghiêng đầu nhìn Tôn Hồi còn đang phấn khích. Ngồi trên xe nghe cô hào hứng kể: "Em không nghĩ dáng người mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499366/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.