Nửa năm Hà Châu chưa về nhà, lần này về thấy đồ đạc trong nhà không nhiễm chút bụi, sàn nhà sáng bóng có thể soi gương, vốn dĩ nên vô cùng hài lòng... Tiếc rằng...
"Công việc mới của em là bán ngọc thạch à?"
Trong căn hộ đâu đâu cũng có thể thấy các loại đồ vật bằng ngọc và đá, một số đồ trang trí kỳ lạ. Hà Châu nhận ra một loại trong đó là tỳ hưu.
Tôn Hồi hơi ngượng: "Năm ngoái em đi chùa, đại sư bảo trong nhà bày nhiều những món đồ kiểu này sẽ có lợi."
Mí mắt Hà Châu nảy lên: "Đại sư nào đấy?" Ánh mắt như lộ rõ vẻ dữ tợn. Tôn Hồi giật mình, kiên quyết không nói. Cô nhảy tót sang một bên, chỉ vào phong cảnh ngoài ban công đổi ngay chủ đề: "Anh xem, máy bay kìa!"
'.....'
Giờ đã tháng Tư, mặc dù trong công ty có Lý Vĩ Bằng thay Hà Châu làm chủ, Lê Thi Sinh cũng sẽ thi thoảng qua giúp, còn có bà chủ nhỏ Tôn Hồi chạy trước chạy sau, nhưng vẫn không ít công việc bị chậm trễ. Hà Châu vừa mới ra ngoài, sau khi nghỉ ngơi hai ngày liền tới công ty. Tôn Hồi tung tăng tung tẩy theo sau anh, ngoài miệng nói: "Anh đi làm dẫn em theo làm gì chứ? Thêm vướng bận ấy, không tiện lắm đâu!" Song, hai tay cô gắt gao ôm chặt lấy cánh tay Hà Châu, miệng cười toe toét cũng sắp rách tới tận mang tai rồi.
Hà Châu nhéo tay Tôn Hồi, mỉm cười đưa mắt nhìn cô. Sau khi vào công ty nghe thấy nhân viên xưng hô với Tôn Hồi, khóe miệng anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499364/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.