Hà Châu nói chuyện điện thoại với Tôn Hồi xong thì trở lại trong phòng. Mấy ngày trước, mặt mũi Chu Phong còn bầm dập, nay vết thương đã nhạt dần. Hà Châu cầm bừa một chai thuốc nước trên bàn lên và nói: "Hiệu quả trị thương không tệ."
Chu Phong cười xùy một tiếng: "Có cơ hội cậu thử xem!"
Ngôi nhà này không biết là ở đâu, mấy ngày nay chung quanh luôn yên ắng. Căn phòng có cửa sổ, nhìn thấy được rừng cây và con đường nhỏ bên ngoài, diện tích có vẻ rất rộng.
Chu Phong có thể tự do đi lại. Song, phạm vi đi lại chỉ giới hạn trong căn phòng này, một ngày ba bữa ăn cung cấp đúng giờ, cũng chẳng đói chết được.
Hà Châu không hay tới. Đây là lần thứ hai. Như trước, anh hỏi thẳng Chu Phong:
"Giao ra không?"
Chu Phong lặng im không đáp. Hà Châu cũng không giục hắn.
Đặt chai thuốc nước xuống, đúng lúc Lý Vĩ Bằng gõ cửa đi vào, ghé sát bên tai Hà Châu, nhỏ giọng: "Sếp Lê gọi điện thoại đến, bảo rằng giám đốc Mai tìm anh."
Cuối cùng Mai Cẩn An ngồi không yên nữa rồi.
Bảy giờ tối, trên con đường Bảo Đan không có những tòa nhà cao tầng cũng chẳng có đèn neon. Chùm sáng của đèn đường rải giữa hàng cây ngô đồng tươi tốt, cộng thêm bầu không khí của vài quán cà phê và cửa hàng sách, nơi này như thể một khoảng không gian xa rời chốn ồn ào náo nhiệt.
Khách trong quán cà phê đều đang yên lặng chú tâm vào việc của mình: hẹn hò, làm việc, hoặc đợi ai đó. Kỳ nghỉ lễ Quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499351/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.