Tối nay trôi qua chậm chạp quá. Đêm đen tới trễ, thời gian dường như luôn dừng ở thời khắc lúc chập tối. Bên tai im lìm không tiếng động khiến con người ta hoảng loạn.
Tôn Hồi tỉnh lại từ trong cơn mê man, với ý thức mờ mịt. Một lúc lâu, cô mới dán vào ván giường đứng dậy, trấn tĩnh nhìn xung quanh. Trong căn phòng xòe tay không thấy năm ngón, không có cửa sổ, không có một tia sáng, chẳng nghe thấy một tí âm thanh.
Vịn vào giường, Tôn Hồi đứng lên. Không sợ hãi mà cũng chẳng kêu la, cô dò dẫm vách tường từ từ cất bước, và bình tĩnh hòng có thể thăm dò được chút tiếng động.
Căn phòng trống rỗng lắm, đi tới đi lui không có bất cứ trở ngại nào. Tôn Hồi vừa chầm chậm bước vừa mò mẫm vách tường. Bước chân giẫm xuống rất nhẹ, chẳng khác gì đang đi giữa hư không, thẳng tới lúc chạm vào một sợi dây, cô mới dừng bước. Vê vê sợi dây có phần hơi thô này, Tôn Hồi thử kéo xuống một cái. Sau khi cảm thấy không nhầm, cô lại tăng thêm sức, giật mạnh một phát. Ánh sáng chói lóa bỗng chốc ùa tới, Tôn Hồi nhắm ngay mắt. Mất một lúc để thích ứng với ánh sáng, cô mới dè dặt mở mắt. Sắc vàng ấm áp chiếu sáng căn phòng.
Phòng không rộng, khoảng bảy, tám mét vuông, trong góc đặt một cái giường, ngoại trừ thứ đồ gia dụng này không còn gì khác, cộng thêm cái bóng đèn trên trần nhà và sợi dây bật tắt bên tay Tôn Hồi.
Trước mặt chỉ là một cánh cửa gỗ. Tôn Hồi kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499343/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.