Hà Châu đột ngột trở lại thành phố Nam Giang, điều này đã cho Tôn Hồi một niềm vui bất ngờ thật lớn.
Năm học cuối, tất cả môn học của Tôn Hồi đều cực kỳ căng thẳng. Kỳ thi nghiên cứu sinh như lửa cháy xém lông mày, Tôn Hồi cắn đầu bút cả ngày ngâm mình trong phòng học thi nghiên cứu sinh. Hai hôm trước, cô nghe được một tin tốt, trong khoa sắp thông báo tuyển phụ đạo viên.
"Đến lúc ấy sẽ tiến hành lựa chọn. Có điều, đừng coi cái đó là trọng điểm, mà chủ yếu là thi nghiên cứu sinh. Thi đỗ mới có cơ hội trở thành phụ đạo viên. Đây là một cơ hội tốt. Các em vừa tốt nghiệp là có thể dẫn dắt sinh viên mới. Đợi học xong nghiên cứu sinh thì nền tảng trong trường cũng vững vàng rồi!" Những lời thấm thía phụ đạo viên đã nói hôm ấy, Tôn Hồi không bỏ sót một chữ nào.
Tôn Hồi cảm thấy không đủ thời gian, buổi sáng còn phàn nàn với Hà Châu qua điện thoại thì buổi chiều anh đã xuất hiện trước mặt. Cô nhào vào vòng tay anh mà cười không ngớt. Hà Châu nhéo nhéo mặt cô, cười bảo: "Càng ngày càng ngốc!"
Có Hà Châu bên cạnh, Tôn Hồi tự tại hơn, dạt dào sức sống liên tục mấy ngày, ngủ muộn dậy sớm, học hành đồng thời còn đi làm cổ động viên cho trận thi đấu bóng rổ trong khoa. Các câu lạc bộ vẫn đang mời gọi thành viên mới, cô còn giúp phỏng vấn, bận đến nỗi xoay mòng mòng.
Hà Châu tính trước tiên ở lại thành phố Nam Giang một đợt, về nhà nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499340/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.