Tôn Hồi ngoẹo cổ sang trái một tẹo, lại sang phải một tẹo, đôi lông mày xoắn tít, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi. Tốc độ nhấn chuông của Mai Cẩn An thong thả, như thể chắc chắn trong nhà nhất định có người.
Tôn Hồi nghĩ một tẹo rồi lùi về sau một bước. Cô cảm thấy mình không cần một vị thần giữ cửa, cho nên cánh cửa này phải mở. Nhưng sau khi mở cửa, cô cần bày ra dáng vẻ chói lọi cơ bản, trang điểm chẳng hạn.
Chuông cửa vẫn chăm chỉ reo. Trước tiên, Tôn Hồi vào phòng vệ sinh, rửa mặt, rồi soi gương chải đầu, sau đó chạy nhanh vào phòng ngủ thay một chiếc váy dài phóng khoáng, cuối cùng lúc chạy ra ngoài còn tiện tay chỉnh chỉnh tóc. Cửa lớn vừa mở liền thấy bên ngoài là một gương mặt âm u giống A Phiêu. A Phiêu bay qua bay lại trong bộ phim kinh dị.
Tôn Hồi tỏ vẻ ngạc nhiên: "Cô... cô tìm ai?"
Mai Cẩn An nén giận, trên cổ có thể nhìn rõ cả xương lồi ra sau khi da thịt co rút. Cô ta chậm rãi buông cái tay vừa giơ lên đặt trên chuông cửa, thoáng quan sát Tôn Hồi.
Mái tóc dài, gương mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp thanh thuần, mặc chiếc váy dài đơn giản, không thoa son đánh phấn, sạch sẽ và thoải mái. Mai Cẩn An liếc xương quai xanh của Tôn Hồi, in dấu một vệt hồng nhạt. Cô ta nhướn mày, mỉm cười nói với Tôn Hồi: "Hình như Hà Châu không có nhà?"
"Cô tìm Hà Châu à?" Tôn Hồi chắn ở cửa, "Anh ấy ra ngoài rồi. Có việc gì... Này, này...!" Tôn Hồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499332/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.