Tôn Hồi đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, trong khoảng khắc tầm mắt của Hà Châu lia tới, tim cô bỗng giật thót. Ánh mắt xa lạ, lạnh lẽo và bén nhọn thế kia, Tôn Hồi chưa từng thấy bao giờ. Hai chân Tôn Hồi vô thức lùi lại đằng sau một bước, vừa cử động thì thấy Hà Châu bỗng sải bước, lao nhanh về phía cô. Lòng Tôn Hồi hoảng hốt kỳ lạ, xoay người liền bỏ chạy. Mới chạy được mười mấy mét thì trên eo bị xiết chặt một cái. Cánh tay rắn như sắt đã vây lấy cô. Tôn Hồi khẽ kêu lên.
Sau lưng chợt truyền tới tiếng hô: "Hà Châu?" Mai Cẩn An đợi ở thang máy, không thấy Hà Châu theo kịp nên quay lại cửa khách sạn, vừa nhìn một vòng xung quanh đã thấy anh đang tóm lấy một người chỗ không xa,
Cô ta gọi một tiếng, nhưng Hà Châu không đáp lời, một tay anh xiết Tôn Hồi dẫn cô tiến lên. Tôn Hồi loạng choạng, giãy dụa cũng không thoát, cứ thế bị anh áp giải vào trong chiếc xe đỗ bên đường, rồi nhấn chân ga phóng như bay.
Mai Cẩn An cau mày.
Hà Châu luôn im lặng. Tôn Hồi cũng không lên tiếng, thẳng sống lưng nhíu mi nhìn trân trân về phía trước. Hà Châu nghiêng đầu nhìn cô hai lần, cuối cùng anh mở miệng: "Em chạy cái gì?"
Đôi mày Tôn Hồi lại vặn chặt thêm, cô cào cào ghế ngồi mím môi không hé răng.
Đến bãi đỗ xe của tiểu khu, trong không gian trống vắng dường như có thể nghe thấy tiếng vang, Hà Châu lôi Tôn Hồi xuống xe, bấy giờ mới nghe thấy cô mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499329/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.