Kinh ngạc qua đi, Tôn Hồi bình tĩnh lại. Lúc lâu sau cô mới hỏi mẹ Tôn trong nhà còn nợ bao nhiêu tiền. Nghe xong con số, Tôn Hồi thoáng ngỡ ngàng, nhỏ giọng nói: "Con có thể kiếm tiền giúp đỡ..."
Mẹ Tôn vỗ vỗ lên tay cô: "Con có thể kiếm được bao nhiêu chứ!" Bà thở dài một tiếng, nghiêng đầu liếc nhìn Tôn Hồi.
Tôn Hồi trẻ trung đáng yêu, trên mặt, ngay cả rõ lỗ chân lông cũng không nhìn thấy. Ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ xe rọi vào, chiếu lên gương mặt hơi lộ rõ sự non nớt. Quầng sáng nhàn nhạt bao phủ lấy cô, hàng mi dày và cong đang chớp chớp giống như cũng có thể mời gọi ánh Mặt Trời tới.
Đây là con gái bà sinh ra, dáng dấp cũng chỉ kém chút chút so với Tôn Địch, tiếc rằng tính tình thì chẳng học được của chị gái nửa phần.
Trên đường, Tôn Hồi đều bị mẹ Tôn nắm tay, có lẽ dùng 'tóm' thích hợp hơn, còn cả bố Tôn như hổ rình mồi ở một bên. Lòng Tôn Hồi lạnh lẽo. Về đến nhà, bố mẹ Tôn không bận tâm tới cô nữa, chỉ bảo cô vào phòng nghỉ ngơi, buổi tối chú Trương sẽ lại đến.
Nằm trên giường, thoạt đầu trong tâm trí Tôn Hồi là một mảng trống rỗng. Sau đó ánh nắng càng lúc càng mãnh liệt, cô nóng tới nỗi sực tỉnh, bật quạt trần lên.
Cái quạt trần ba cánh trên trần nhà đã có lịch sử hơn mười năm. Trước khi cô đến nhà này thì cái quạt trần ấy đã tồn tại. Về sau, dưới cánh quạt trần, cô làm bài tập, chị gái Tôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499309/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.