Chưa đến giờ cao điểm nên không có nhiều khách trong nhà hàng. Tôn Hồi hỏi phục vụ hướng phòng bao rồi một mình đi tới.
Tìm được phòng bao, cô soi gương vuốt vuốt tóc, đem mấy sợi tóc ngắn không quy củ vén gọn gàng, bấy giờ mới gõ cửa. Bên trong phòng không có ai trả lời, đang định gõ lần thứ hai lại thấy cửa lớn đột nhiên mở ra.
Tôn Hồi ngớ người, nhanh nhẹn nhảy về đằng sau. Mặt Đàm Đông Niên vốn cứng ngắc, thấy cô phản ứng như vậy thì không nhịn nổi giả vờ nữa, nháy mắt quét sạch u ám, anh ta nói: "Ngẩn ngơ cái gì! Vào đi!"
Tôn Hồi giẫm hai bước tới chính diện cửa phòng bao, ngẩng đầu nhìn số phòng, rồi ngó nghiêng trái phải, 'hừ' lạnh một tiếng, vẻ mặt hung dữ muốn chạy. Đàm Đông Niên nhanh tay lẹ mắt tóm lấy bả vai của cô, kéo thật mạnh, lôi cô đến chỗ cửa. Cửa phòng bao đóng sầm lại trước tiếng kêu sợ hãi của cô.
"Anh muốn làm gì?" Tôn hồi hét toáng, gắng sức vùng cánh tay ra.
Đàm Đông Niên dùng lực nhéo nhéo, tức tối nói: "Hét cái gì, em thấy anh thì bỏ chạy, anh còn có thể ăn thịt em được sao?"
Nhưng Tôn Hồi không nghe, liên tục chạy về phía cửa. Đàm Đông Niên túm chặt lấy cô. Bên tai toàn tiếng kêu cứu của Tôn Hồi, cuối cùng anh ta dứt khoát bịt miệng cô lại. Lúc này mới yên tĩnh, phải cái Tôn Hồi càng giãy dụa dữ dội hơn.
Đàm Đông Niên kéo cô tới sô pha cạnh tường, cáu tiết: "Em đủ rồi đấy, nói chuyện tử tế. Ầm ĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499304/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.