Sau khi rời giường, rốt cuộc Tôn Hồi cũng nhìn thấy dáng vẻ của mình: đầu ổ gà, mặt bánh bao, cẳng tay bầm tím, bắp chân tróc da và chân trái bị thương.
Cô nhăn mặt tóm chân lên, lòng bàn chân dường như ram ráp và có mùi thuốc bôi.
Hà Châu lấy cái gương trong tay cô, anh lên tiếng: "Đợi lát anh đi mua ít thuốc nữa, phỏng chừng dưỡng thương một tuần là có thể gần khỏi rồi!"
Tôn Hồi ngẩn ra: "Một tuần á? Tôi phải thi cuối kỳ..."
Bộ dạng này của cô cũng hết cách để trở lại trường gặp bạn bè. Mở rộng trái tim thì nên vui vui vẻ vẻ, sao có thể mình mẩy thâm tím phô bày cho người ta xem đây. Nhưng cô vẫn chẳng dám về nhà, lúc bất lực chạy ra ngoài quá gấp gáp nên ví tiền, di động và các loại tài liệu bao gồm sách vở, tất cả đều bỏ quên ở nhà Tôn Địch.
Nghĩ đến Tôn Địch thì Tôn Hồi lại rầu rĩ.
Tình cảnh tối qua rõ rành rành trước mắt, cửa lớn vừa mở liền lập tức truyền tới giọng chất vấn của Tôn Địch. Nhưng cửa lớn chắn mất tầm nhìn của Tôn Hồi.
Theo lý mà nói, một người có thể nhìn thấy đối phương, đối phương cũng có thể nhìn thấy cô ta. Nếu ở giữa có vật cản vậy thì ai cũng không thể nhìn thấy ai. Ba điểm thành một đường thẳng, với điều kiện trước tiên là không có dụng cụ hỗ trợ, chỉ có thể 'không nhìn thấy' mà không phải 'không thể nhìn thấy'. Còn nữa, thị giác của con người có hạn, huyền quan của căn hộ và góc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499301/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.