Thời điểm bọn họ chạy tới viện điều dưỡng đã là giữa trưa.
La Tình Uyển kêu cơm nhưng chưa có ai đưa tới, sắc mặt cô ta rất tệ, thân thể cũng rất yếu, không muốn ra đi ngoài gặp người, chẳng qua đã hơn nửa tiếng đồng hồ mà vẫn không ai đưa cơm tới, cô ta khó có thể chờ tiếp, đành xuống giường đi ra ngoài.
Nhưng không ngờ, vừa đi tới cửa phòng định duỗi tay mở cửa thì cửa đã bị mở ra.
Thân ảnh phong lưu phóng khoáng của Lạc Phàm Vũ xuất hiện ở trước mặt.
La Tình Uyển giật mình hoảng sợ, sắc mặt càng trắng bệch, bỗng nhiên cảm thấy ngoài ý muốn, lại cảm thấy mất mặt, trong lúc cô ta ở viện điều dưỡng không có bạn bè quen thuộc nào tới thăm, sắc mặt cô ta cực kỳ tệ, tuy rằng vẫn xinh đẹp như cũ nhưng thần thái đã không còn như trước, cô ta run giọng nói: “…… Lạc Phàm Vũ, sao anh lại đến đây?”
Lạc Phàm Vũ cười cười: “Rất ngoài ý muốn đúng không, La tiểu thư? Nếu đã dám động tay động chân, sao không nghĩ tới tôi sẽ đến?”
La Tình Uyển run lên, trên mặt không còn chút máu:“Anh nói cái gì tôi nghe không hiểu, tôi chỉ muốn ra ngoài gọi cơm……”
“Nghe không hiểu thì nói cho đến khi cô hiểu, cũng không có gì khó.” Nam Cung Kình Hiên đẩy cửa đi vào lạnh giọng nói, Lạc Phàm Vũ vẫn cười cười, hai tay đút vào túi quần, tự giác lui ra ngoài đóng cửa lại, thay bọn họ canh chừng.
La Tình Uyển sợ tới mức ba hồn rớt hai hồn, cô ta biết hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choc-vao-hao-mon-cha-dung-dung-vao-me-con/536972/chuong-311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.