Editor: May
Cô không biết Thi Ngạo Tước có phải là thích cô hay không, tuy rằng mấy ngày nay cô có thể nhìn ra được tính tình của anh, có đôi khi rất bá đạo nhưng lạnh nhạt ôn nhu chiếm đa số, nhưng bối cảnh của anh làm cô sợ hãi không dám tới gần.
Tô Trấn Hùng dốc sức làm việc ở trên thương trường, cô đều có thể nhìn thấu vài phần thủ đoạn mánh khóe quan hệ trong đó, nhưng Thi Ngạo Tước chơi là mạng, ao nước của anh quá sâu, chỉ cần bước vào, cô liền có thể không quay đầu được.
Chỉ là anh là người đàn ông đầu tiên của cô, lòng của cô còn có thể có thuộc về sở hữu khác sao?
Thi Ngạo Tước rất khó tưởng tượng mình là một người đã sắp ba mươi, nhưng lại còn giống như đứa bé, bị ấn ăn cơm ở trên giường trong phòng mình, anh chỉ là dị ứng phát sốt mà thôi, cũng không phải bị thương nặng nề, cũng không phải ở bệnh viện không xuống giường được.
Sau lưng của anh dựa mấy cái gối, trước mặt bày một loại bàn ăn nhỏ Tô Cửu Y tìm đến, phía trên đặt cháo và chút thức ăn.
"Vẫn là không nên rời giường sẽ tốt hơn, tuy rằng bệnh trạng dị ứng đã giảm, nhưng vẫn cẩn thận một chút, lỡ như sốt lại thì phiền toái." Tô Cửu Y nghiêm trang nói.
"Thân thể tôi, tôi rất rõ ràng, em không cần lo lắng." Anh hồi đáp.
"Vậy thì không còn gì tốt hơn rồi." Cô nhàn nhạt cười, khóe môi có một lúm đồng tiền nhỏ.
Thấy cô vẫn luôn đứng cung kính bên giường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choc-gian-bao-boi-ong-xa-cung-chieu-nhe-mot-chut/1278519/chuong-927.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.