Sau đó Mạnh dắt tay tôi ra ngoài tiến về phía sân khấu. Nhìn mọi thứ lung linh, có nhạc có hoa cả bánh kem rượu sâm panh mà sao lòng tôi lại buồn đến thế này. Xung quanh đều là họ hàng của nhà Mạnh. Bên nhà tôi không có theo đưa tôi về nhà chồng vì mấy hôm nay trở trời nên cậu Huy sức khỏe không tốt. Bà ngoại phải ở lại trông cậu. Mà như thế cũng tốt, tôi sợ lúc đến thì không sao, đến lúc ra về thì lại chịu không nỗi. Chỉ có một người duy nhất đó là bà nội tôi. Nhưng bà cũng chẳng quan tâm tới nỗi lòng của tôi mà cái bà quan tâm đó là tiền và đứa cháu rể giàu có này.
Bước lên cùng với anh ta, dưới bao nhiêu sự chú ý dồn về làm tôi rất lo lắng và hồi hộp. Bàn tay tôi cứ vô thức run lên bần bật, đột nhiên bàn tay anh ta nắm chặt bàn tay tôi như để trấn an tinh thần của tôi lúc này. Bỗng chốc tôi thấy cũng đỡ tủi thân hơn và cảm thấy anh ta cũng còn có chút quan tâm tôi thật lòng. Ở bên dưới tôi có thể nghe loáng thoáng được một vài người đang khen tôi, nào là đẹp, nào là trai tài gái sắc. Nhưng cũng có một số người thì nói tôi nghèo, lại mồ côi không xứng với Mạnh. Tôi nghe nhưng cũng bỏ ngoài tai, tôi đây cũng có muốn lấy anh ta đâu chứ chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.
Lúc này đang đi xuống dưới để đi mời rượu từng bàn thì có sự xuất hiện của một người phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-vay-de-cuoi/2487985/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.