Chiều hôm đó không biết sao mà Duy Mạnh đi làm về sớm hơn thường ngày. Lúc anh ta về là tôi đang ngồi bôi thuốc vào mấy vết thương ở tay với cổ do bị Thanh Thúy cào. Tôi thấy anh về sớm thì ngạc nhiên hỏi:
_ Ủa sao hôm nay anh về sớm vậy?.
Duy Mạnh đang cất giày vào kệ, nghe tôi hỏi liền trả lời:
_ Hôm nay cũng ít việc nên tôi về sớm, ở bar thì đã có Minh Thiện lo rồi.
_ Vậy sao. Mà bình thường anh về muộn nay về sớm nên tôi vẫn chưa nấu cơm đâu.
_ Từ từ cũng được tôi chưa đói.
Vừa trả lời xong Duy Mạnh nghĩ lại sao hôm nay tôi lại có mặt ở nhà giờ này. Đi đến gần thì thấy tay với cổ tôi đầy vết cào cấu. Anh hỏi gấp.
_ Em bị làm sao vậy, sao người đầy vết thương thế kia. Cả trên trán nữa kìa.
_ À tôi…
Duy Mạnh nhìn tôi tò mò, anh nhìn một lượt rồi mới buông ra một câu.
_ Đừng nói với tôi là em đánh nhau đấy nha.
Tôi cười gượng gạo gật đầu. Duy Mạnh như không thể ngờ được suy đoán của mình là đúng.
_ Thật sao?.
_ Đúng vậy. Mà ai biểu cô ta kiếm chuyện với cái Trang làm gì. Tôi tức quá nên mới đánh nhau với cô ta.
_ Wow, tôi không nghĩ là mình có người vợ biết đánh nhau nữa cơ đấy.
_ Đó là tự vệ, anh hiểu hai từ tự vệ không?. Mà tôi còn chưa đánh đã tay nữa đó, dám đổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-vay-de-cuoi/2487972/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.