Văn Bân cảm thấy chính mình vô cùng kỳ quái.
Theo lý thuyết, người nọ không để ý sự chán ghét và phản kháng của cậu, cường hôn lần nữa, đả kích tôn nghiêm thân là đàn ông của mình.
Phương thức xử lý của hắn vừa kiêu ngạo lại vừa bá đạo, khiến cho người ta hận nghiến răng nghiến lợi, hận không thể đập hắn ngồi xổm xuống răng rơi đầy đất!
Nhưng không hiểu sao, có đôi khi lại sinh ra một loại ý nghĩ “Mình mới là đầu sỏ gây nên, hắn ngược lại thực đáng thương thực ủy khuất”.
Cái loại cảm giác chịu tội kỳ quái này, làm cho đáy lòng phát lạnh.
Nhìn thấy hắn vì cứu mình mà bị phỏng tay, nên không đành lòng đi đập hắn.
Nhìn thấy hắn thần sắc đau đớn, bóng dáng cô đơn, trong lòng lại cảm thấy khó chịu, cái loại khó chịu này thực kỳ quặc.
Thậm chí khi hắn hai ngày không trở về, lại lo lắng hắn có phải xấu xa nên bị thiên lôi đánh xuống, bị xe tông phải hay không?
Nhưng vừa nghĩ tới hắn thật sự xảy ra chuyện, nhưng không có chút cảm giác vui sướng, ngược lại có chút sợ hãi.
Thật sự là rất chẳng biết tại sao, cái tên kia, căn bản là không đáng đồng tình mà.
Đêm dài người vắng, Văn Bân ở trên giường lăn qua lộn lại ngủ không được, lại nghe đến một trận thanh âm tất tất tác tác……
Mới đầu có chút tựa như thăm dò thử, sau thanh âm đó dần dần biến lớn, làm cho người ta phiền muốn chết.
Kia quen thuộc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-mot-bat-chao/2182821/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.